Current time: 10-09-2010, 07:32 AM Hello There, Guest! (LoginRegister)


Post Reply 
 
Thread Rating:
  • 0 Votes - 0 Average
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
NK 3 năm nhìn lại
20-04-2009, 04:28 PM
Post: #1
NK 3 năm nhìn lại
VÌ SAO TÔI VIẾT



"Không một tiếng ve trong gió, không một sắc đỏ mùa về, hè vẫn đến trên mái trường Phổ Thông Năng Khiếu, tôi thấy lặng lẽ…

Tôi thấy mùa hè đến trong mỗi giấc mơ trưa hành lang lộng gió, trong những bàn chân chẳng đặng dừng cuộc ngọa hổ cầu lông mỗi độ quá giờ; tôi thấy hè còn đến trong cả những thành viên diễn đàn http://www.truongptnk.com, tìm kí ức; trong cả những món quà sinh nhật đượm vị chia phôi, tặng tôi.


“Tôi sợ mai đây tôi sẽ lớn
Xa cổng trường khép kín với thời gian
Sợ phượng rơi là nỗi nhớ bàng hoàng
Sẽ phải sống trong muôn vàn nuối tiếc”


Và tôi băn khoăn tự hỏi liệu mình có nuối tiếc…

Bạn ơi, vậy là 3 năm phổ thông tưởng chừng bất tận cuối cùng cũng sẽ bị hóa kiếp vào ngày 21/5 định mệnh. Lần sau cuối chúng ta đang là học sinh Phổ Thông Năng Khiếu có lẽ chỉ còn lại trong những tấm hình của Lễ Ra Trường nghẹn ngào. Chiếc áo lớp mới in, còn hôi mực và chưa kịp sờn, biết đâu đấy chỉ dùng 1 lần trong đời?

Mùa hè đến, có lẽ bạn cũng như tôi đều thấy không gian trong trẻo lúc này như đặc kẹo và quết dính muôn vàn bồi hồi, xuyến xao:

Trong lời mắng yêu giờ giải tích:
“Sắp bị đuổi học rồi mà còn viết vậy đuợc à?”
Trong bài thơ thầy Hóa đọc nghe:
“9 tháng ròng rã bên nhau
Người ơi xin nhớ đừng quên…”
Trong lời tâm tình giữa tiết Vật Lí:
“Có 1 lúc nào đấy trong đời, ta viết thơ hay hơn cả. Ấy là lúc ta xa nhau…”


Và bạn hỡi, có biết vì sao những ngày này học sinh Năng Khiếu lại hiền như bụt, những trò chơi bạo lực bỗng hóa nửa vời, những câu nói tâm tình chợt nhiên lơ lửng,…? Bởi vì, bởi vì chẳng ai trong chúng ta dám khẽ mạnh tay khua động những cảm khắc ngưng đọng của không gian và thời gian lúc này; bởi vì chúng ta đang dùng tất cả sức mạnh của mình, bên cạnh việc đèn sách, để kiềm chế cõi lòng chực trào vụn vỡ, để nâng giữ, bấu víu những kì niệm cuối cùng của ngày xanh…

“_ Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, vé hạng trung
_ Người bán vé hờ hững, khe khẽ đáp: hôm nay vé hết…”


16, 17, 18 tuổi, chúng ta vẫn là trẻ thơ, bầu nhiệt huyết vẫn nóng và xúc cảm vẫn đậm để bước tiếp con đường của mình; nhưng 30, 40, 50 năm nữa, khi mỏi chân chồn gối, khi tóc đà màu mây, có khi, , dù lòng khao khát muốn, chúng ta cũng không tài nào mua được một chiếc vé kí ức trở về hôm nay, bên mái trường cấp 3 Phổ Thông Năng Khiếu.


Tôi chợt nghĩ, vậy thì tại sao ta không cầm bút lên, không lao ngay vào bàn phím, và bắt đầu... viết ngay những điều mình chưa nói, đang nghĩ, tuôn hết những cảm xúc, chất chứa, những khoảnh khắc, khó phai, những hoài niệm, vĩnh cửu... Để không phải nuối tiếc vì quên lãng thời gian, để căn bệnh Alzeimher không là ám ảnh, để đơn giản đặt trước một chiếc vé khứ hối về ngày xanh, qua những dòng đỏ thắm.

“Kỉ niệm không phải là dao mà cắt long đau nhói, kỉ niệm không phải là khói mà song mắt cay cay, kỉ niệm không phải là dây mà trói long vấn vương, kỉ niệm không phải là sương mà ướt đẫm vạt áo,…”"
theo Xuân Phong 's blog


Vào topic trên diễn đàn tại đây

Bao nhiêu năm rồi, làm gì và làm được gì
Find all posts by this user
Quote this message in a reply
Post Reply 


Forum Jump: