|
[Nhiếp ảnh] Sự cũ mòn và dựa dẫm của nhiếp ảnh
|
|
06-02-2010, 08:18 PM
(This post was last modified: 05-05-2010 06:05 PM by smile123ha.)
Post: #1
|
|
|
[Nhiếp ảnh] Sự cũ mòn và dựa dẫm của nhiếp ảnh
Nhiếp ảnh Việt ngày càng cũ mòn
Tác giả: Hoài Hương Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam - Anh là ai? Hội NSNAV ban đầu là Đoàn nhiếp ảnh thuộc Hội Văn nghệ VN được thành lập ở chiến khu Việt Bắc thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ngày 15/3/1953, Chủ tịch Hồ Chí Minh ban hành sắc lệnh 147-SL, thành lập "Doanh nghiệp quốc gia chiếu bóng và chụp ảnh VN”. Đây chính là đánh dấu sự có mặt của những người làm nghề nhiếp ảnh, trong đó có những NSNAVN bước vào đời sống văn hóa nghệ thuật, góp phần vào công cuộc kháng chiến và kiến quốc của đất nước. Tháng 2/1957, đại hội Văn nghệ toàn quốc họp tại Hà Nội, Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật VN ra đời, trong đó có nhiếp ảnh, lúc đó là “Ban liên lạc NSNAVN”. Và với nhiều hoạt động tích cực đóng góp cho nền nghệ thuật nhiếp ảnh VN, họ đã khẳng định được sự có mặt và vị trí đối với nền văn hóa nghệ thuật VN. Tháng 12/1965, Hội NSNAVN được thành lập. ![]() Hình minh họa. Tên ảnh: Don Quảng Ngãi (tác giả: Nguyễn Văn Đảnh). Kể từ đó, qua 6 kỳ đại hội vào nhiều thời điểm khác nhau trong diễn trình lịch sử của đất nước, các NSNAVN đã đồng hành cùng nhân dân và dân tộc. Thời kỳ chiến tranh, NSNAVN cũng là chiến sĩ, không chỉ làm tốt nhiệm vụ người nghệ sĩ-chiến sĩ với tổ quốc mà còn góp phần chuyển những thông điệp lên án chiến tranh phi nghĩa, khơi gợi tinh thần yêu chuộng hòa bình của bạn bè 5 châu 4 biển ủng hộ cuộc kháng chiến giành độc lập và tự do, thống nhất VN. Nhưng không thể tự ru ngủ thỏa mãn hay quá tự tin vào những gì mà NSNAVN đạt được qua các giải thưởng, nhất là từ năm 2005 - nhiệm kỳ 6 của Hội NSNAVN đến nay, để nói rằng nghệ thuật nhiếp ảnh VN đang sánh vai với các quốc gia phát triển khác. Nhìn vào các cuộc thi ảnh trong nước với sự bảo trợ của Hội NSNAVN thấy rõ ràng sự đi xuống của chất lượng ảnh. Sự sáng tạo có thể nói là “dậm chân tại chỗ” . Các chủ đề, đề tài gần như không hề thay đổi cho dù đã nhiều năm trôi qua: Việt Nam, đất nước, con người. Ảnh đoạt giải vẫn cứ nhà máy, cánh đồng, bà già, người dân tộc, ruộng bậc thang, những cảnh đẹp thiên nhiên bất di bất dịch…. Chỉ khác là ảnh ngày càng được photoshop kỹ càng, nhìn bắt mắt hơn, nhưng giả tạo và vô lý cũng nhiều hơn... Quan trọng nhất là ảnh đoạt giải ít được ai nhớ. Nhìn vào các giải thưởng quốc tế, thì hầu như các NSNAVN chỉ loanh quanh với các cuộc thi do FIAP- Liên đòan nhiếp ảnh nghệ thuật quốc tế, hay PSA- Hội Nhiếp ảnh Mỹ bảo trợ. Và ảnh mang đi thi, phần lớn là sự lặp lại, ít ảnh mới, cho nên nếu nhìn vào số lượng giải thưởng thì nhiều nhưng số ảnh thì không bao nhiêu - 1 ảnh có thể đạt vài chục giải thưởng ảnh do FIAP bảo trợ. Nếu như trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Mỹ, những NSNAVN đã tạo dựng được vị trí của nhiếp ảnh VN đối với thế giới, thì sau 35 năm hòa bình, vị trí của nhiếp ảnh VN thật sự vẫn chưa phải là một điểm được chú ý trong bản đồ nghệ thuật nhiếp ảnh thế giới. Vì nếu tính những tác phẩm ảnh được lưu trong các bảo tàng nghệ thuật quốc tế danh tiếng, hay những bức ảnh mà cả thế giới phải sững sờ, run rẩy hay ám ảnh…- một trong tiêu chí đánh giá sự thành công và phát triển của nghệ thuật nhiếp ảnh, thì quả thật VN còn vắng mặt. Phải chăng NSNAVN, cho dù đã được trang bị về kỹ thuật không thua gì các NSNA quốc tế, nhưng chưa đủ khả năng, hay tầm để tiếp cận với nghệ thuật nhiếp ảnh thế giới, khi mà họ có nhiều dòng, nhiều thể lọai, nhiều phong cách, nhiều ý tưởng phong phú… để sáng tạo và thể hiện thành tác phẩm nghệ thuật? Hay NSNAVN không đủ dũng cảm để thay đổi những gì đã có, đã đạt được, mà những điều đó như là con đường có sẵn, không dám mở một con đường mới vì sợ mất danh tiếng? Hay đây là một trong những tồn tại đáng báo động của NSNAVN, họ đã cùn, mòn, lập lại vô hồn những thứ có sẵn, sự sáng tạo bế tắc? Chưa kể có nhiều NSNAVN sáng tạo nghệ thuật không cần thực tế cuộc sống, có khi chỉ cần trong phòng và một máy vi tính với phần mềm photoshop, thậm chí chỉ cần “một cái khay” như của một NSNAVN vừa được FIAP phong tước cao nhất. ------------------------------------------- Chép đến đây thôi, các bạn quan tâm có thể đọc tiếp ở đây: http://tuanvietnam.net/2009-12-23-nhiep-anh-viet-ngay-cang-cu-mon Bình luận: đúng là thời đại của sự hoang tưởng mang tên Photoshop Bao nhiêu năm rồi, làm gì và làm được gì. Email: truongptnkforums@gmail.com
www.facebook.com/PTNKForums YM: truongptnk |
|
Thank given by |
caohuan23 |
|
07-02-2010, 08:12 AM
Post: #2
|
|
|
RE: Sự cũ mòn và dựa dẫm của nhiếp ảnh
Phô tô sốp không có gì hay ho mà khoe. Chúa ghét Phô tô sốp. Ảnh đẹp phải là ảnh chân thực. Vậy mới đẹp.
Phô tô sốp chỉ để lâu lâu ngứa ngáy chỉnh hiệu ứng cho vui. Như vậy, bức ảnh trở thành một kiểu nghệ thuật khác, không phải nhiếp ảnh nữa. |
|
|
07-02-2010, 12:08 PM
Post: #3
|
|
|
RE: Sự cũ mòn và dựa dẫm của nhiếp ảnh
Bài viết trên có bàn đến sự cũ mòn. Vậy hỏi ngược lại, giờ nghệ sĩ nhiếp ảnh còn đề tài nào để chụp nữa?
Hay chuyển qua chụp cảnh thành phố, toàn lô cốt và công nhân xây dựng? Có ai có ý kiến thêm về vụ này không? Y!M liên hệ fresh NTU 12-13: scrabblecafe http://www.tin247.com/evia_rapper_sieu_cute_dang_gay_song_gio_tai_ca_han_va_nhat-20-21455444.html e.via |
|
|
23-09-2010, 10:16 AM
Post: #4
|
|
|
|
RE: [Nhiếp ảnh] Sự cũ mòn và dựa dẫm của nhiếp ảnh
Nào giờ mình cầm máy chẳng mấy khi dùng photoshop, dù ảnh ra có "đẹp lung linh" được như thiên hạ hay không cũng không sao, quan trọng là bản thân lâu ngày nhìn lại có "nhớ được" cảm giác hay khung cảnh hay hoàn cảnh lúc chụp bức ảnh như thế được hay không thôi. Nhiều khi chụp đã đời về nhìn chả có tấm nào "chấp nhận được." Đôi lúc nhìn hình người ta chụp cái li cái chén gì đó mà cũng thấy thân thương.
"Nothing last forever, and we both know heart can change." (November Rain - Guns 'n Roses) |
|
« Next Oldest | Next Newest »
|



![[Image: 135.jpg]](http://tuanvietnam.net/assets/Uploads/135.jpg)


Thank given by