|
Viết nối (thể lệ xem trang 1)
|
|
11-08-2011, 08:53 PM
(This post was last modified: 11-08-2011 09:06 PM by tuj_la_aj14.)
Post: #136
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
"Thế ta tự hỏi, số phận mỗi con người mình do ai tạo ra nhỉ?" Câu hỏi của ai đó như xoáy chặt vào tâm trí nó. Và một lần, trong căn phòng trống vắng, nó nghĩ về số phận bản thân... Sinh ra trong một gia đình có thể nói là no đủ, hạnh phúc hơn nhiều gia đình khác. Nó có ông, có bà, ba mẹ và một đứa em gái. Nhiều lần nó tự nhủ rằng mình còn may mắn biết bao so với những em nhỏ khác dù... đôi lúc nó vẫn khóc thầm vì một nỗi buồn sâu kín. Nếu đây là một trang nhật kí của riêng mình nó thì có lẽ nó đã vớ lấy cây bút và trút hết nỗi lòng mình nhưng với mọi người nó không thể nào nói hết vì phải chăng đó là nó đang kể lể, đang trách than như một kẻ yếu đuối và hèn. Không, nó là một thằng bé hiểu chuyện và dù cho ba nó, mấy cô nó có làm khổ mẹ đến đâu, có dày vò nó đến đâu thì nó cũng cố cắn răng làm người cho mẹ nó trút hết muộn phiền. Nó không giận, không ghét ba, cũng chẳng hề buồn lòng vì mẹ và nếu đối với mấy cô thì nó cũng chỉ cười trừ chẳng lấy gì căm thù, nó ko quan tâm hay nói thẳng ra là nó ko hề nghĩ tới họ. Nó vốn vậy, nó không đấu tranh vì chỉ làm mẹ nó thêm khổ và cũng không nói mẹ đừng bận lòng đừng la nó nữa vì mẹ nó đã chịu đựng suốt mười mấy năm rồi. Và chỉ có cách đó, người con mới có thể đem chút bình yên dù rằng giả tạo cho mái nhà nó đã khôn lớn bao nay.
-------------- p/s : Viết theo câu cuối mình nha, mình sẽ edit lại... (đây là lần thứ 3 post sau rùi...) |
|
|
11-08-2011, 10:01 PM
Post: #137
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
Và chỉ có cách đó, người con mới có thể đem chút bình yên dù rằng giả tạo cho mái nhà nó đã khôn lớn bao nay.
Nó cố cưởi dù là quá khó....nó nhớ người cha đáng kính đã mất vì căn bệnh quái ác...Nó buồn một chút vì người mẹ không hiểu mình. Nó là Ling, là ngườ đc tôn sùng như một trong những vị king của vietrap nhưng nó gần như không có gì cả.. Tiền không, tình không, gia đình không phải là nơi chan chứa những tiếng cười thật sự... Cuộc đời nó không lặng yên, như sóng biển... Harmonica-hòa nhịp cảm xúc |
|
Thank given by |
arikej |
|
12-08-2011, 12:35 PM
Post: #138
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
Cuộc đời nó không lặng yên, như sóng biển...
Chỉ một câu thôi, trích dẫn từ một người bạn: "Đời cứ yên bình không có biến động thì sống làm gì "Cuộc sống biến động thì mới đẹp. |
|
|
12-08-2011, 03:32 PM
(This post was last modified: 12-08-2011 03:33 PM by hannahzaizai.)
Post: #139
|
|
|
Cuộc sống biến động thì mới đẹp. Phải, người ta vẫn nói thế. Nhưng sao nó chỉ thấy mỗi buồn bã và mệt mỏi. Nó buồn, buồn lắm! Có lẽ đây ko phải là lần đầu tiên nỗi buồn gõ cửa tâm hồn non nớt của nó _ nỗi buồn đã rung chuông nơi trái tim thơ ngây của nó hai năm trước cơ, quyện lẫn với bao mộng mơ hồn nhiên của tuổi mới lớn (viết vậy mấy a/c hỉu hết rùi nhỉ
). Nhưng bây giờ thì khác rồi, nỗi buồn giờ đây pha lẫn với sự trống trải và sợ hãi. Một cơn gió thoảng mang theo cái lạnh của tiết trời sau cơn mưa nhẹ nhàng lướt trên làn da làm nó bất chợt giật mình, cắt ngang dòng suy tưởng miên man. Nó lặng lẽ thu mình vào góc tối, đưa mắt nhìn những ánh sáng đèn đường le lói mờ ảo nhẹ nhàng lách mình qua khung cửa sổ, từng nhịp thời gian vẫn đều đặn rơi, rồi hòa mình vào sự tĩnh lặng của căn phòng trống. "Mình sẽ làm được!", nó thì thầm tự nhủ. Không, không đúng. Nó không thể tự lừa bản thân được nữa. Nó không làm được. Sự gắng gượng của nó như một tòa kim tự tháp đầy lỗ hổng. Chỉ cần một tiếng động nhẹ cũng khiến nó sụp đổ. Nó mệt mỏi, sợ hãi và yếu ớt. Nó cần sự quan tâm. Nó vẫn chờ đợi một tin nhắn của anh như ngày xưa, nhưng giờ thì không như thế nữa rồi.
Tiền là một thán từ
|
|
|
19-08-2011, 11:16 PM
Post: #140
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
Nó vẫn chờ đợi một tin nhắn của anh như ngày xưa, nhưng giờ thì không như thế nữa rồi. Nó vẫn chờ đợi một cuộc điện chúc ngủ ngon như ngày xưa, nhưng giờ thì không nữa rồi. Nó vẫn chờ đợi một cái ôm, một lời an ủi, một nụ hôn say mềm mùi trà nhạt, một câu tự tình kín kẽ, nhưng, giờ thì không như thế nữa. Quá khứ tựa cát bụi chảy trượt khỏi kẽ tay, khả dĩ không cách nào nắm giữ, khả dĩ không cách nào níu kéo. Nó khẽ khàng day nhẹ phiến môi, cảm nhận cơn đau nhỏ dằn vặt tâm khảm.
Có đôi tình nhân nào yêu nhau cả đời được hả anh? Như anh đã yêu, như anh đã sạn. Có yêu đương nào trọn vẹn được hả anh? Khi nó đang sợ hãi tình cảm của mình cũng đến ngày phai nhạt. Chia tay là một cái kết ngọt ngào. Anh cạn tình, dù nó thì chưa. Nhưng hằng ngày, nó vẫn rơi lệ chờ bản thân mình chai sạn, chờ tình yêu lu mờ. Vĩnh tồn là xa xỉ. Vọng tưởng luyến lưu thiên trường địa cửu, một đêm tỉnh mộng chợt nhận thấy chỉ còn quá khứ yên lặng phía sau. Một hạt lệ mỏng buông lơi trên váy áo, thấm ướt vải vóc trắng tinh. Nó thì thầm những lời to nhỏ, gửi bí mật vào không gian. Sẽ chẳng ai hay, sẽ không ai biết. . . . "Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, Tâm duyệt quân hề quân bất tri. " (Trên núi có cây, cây có nhánh Lòng thiếp yêu chàng, chàng biết chăng?) Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi
Tâm duyệt quân hề, quân bất tri. |
|
|
20-08-2011, 12:40 PM
Post: #141
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
Tâm duyệt quân hề quân bất tri
trời ơi là trời, sao tội nghiệp nhỏ đó vậy nè, nó yêu thằng đó mà thằng đó không biết là sao??? trước giờ nghe không biết là bao câu chuyện như thế này rồi nhỉ?? mỗi lúc như thế, ta lại nhớ tới câu hỏi của Lý Mạc Sầu Vấn thế gian, tình thị hà vật? (hỏi thế gian tình là chi?) |
|
|
21-09-2011, 09:33 PM
Post: #142
|
|
|
RE: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
Vấn thế gian tình thị hà vật?
Trực giáo sinh tử tương hứa. Tiểu Thi là một cô gái giản dị, quần áo giản dị, tóc tai giản dị, ăn nói từ tốn giản dị. Cô không đẹp, có nét, nhưng không đẹp. Cô không giàu, dù vậy vẫn có công ăn việc làm ổn định. Cô không yêu. Tiểu Thi không thường đi chơi với đồng nghiệp. Sau những buổi tăng ca, cô luôn từ chối khéo lời mời của những cậu chàng cùng tổ, cuối tuần thì về quê mẹ. Tiểu Thi mặc một chiếc áo hai năm không bỏ, chỉ trừ trường hợp nó bị hư hỏng hay đã cũ quá rồi. Vài nàng đỏng đảnh trong công ty nhìn Tiểu Thi chỉ cười, chút lời thầm thì gió thoảng cũng bị cô bỏ ngoài tai. Họ nói Tiểu Thi sẽ không bao giờ lấy được chồng với kiểu tác phong nhếch nhác hiện tại. Tiểu Thi có một vật bất ly thân - chuỗi vòng tay đỏ đã gần sứt chỉ. Vòng đan bằng hạt hồng đậu thô, cũ mèm, màu đỏ tươi đã xỉn trông chẳng còn óng ả tinh tươm. Vòng hồng đậu - mốt của những năm tám mươi nhàm chán. Tiểu Thi có thể quên nhiều thứ, duy chỉ chuỗi vòng hạt đó là ngoại lệ, cô nâng niu nó như thể đã đặt mảng hồn đi lạc của mình vào từng hạt đậu thô. . Tiểu Thi không yêu. Nên không cần chải chuốt chính mình. Không cần nghĩ chuyện chồng con. Không nghĩ tương lai. Không buồn cô quạnh. . Nhưng hồng đậu. Là tín vật của yêu đương, của nỗi lòng tương tư thắm ngọt. Sơn hữu mộc hề, mộc hữu chi
Tâm duyệt quân hề, quân bất tri. |
|
|
« Next Oldest | Next Newest »
|





Thank given by
"
)