01-09-2008, 05:47 PM
Thế là đã 20 năm kể từ cái ngày định mệnh ấy (29/8/1988-29/8/2008),ngày mà làng nghệ thuật VN mất đi một cặp đôi "trai tài gái sắc" vẹn toàn,mất đi 2 trong những tài năng sáng chói nhất,Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ.Nói đến Xuân Quỳnh,chắc hẳn ko ai trong chúng ta là ko bik đến bài thơ "Sóng" của bà hay về cố nhà thơ,nhà biên kịch Lưu Quang Vũ,ai ai trong chúng ta cũng đã từng nghe qua tác phẩm"Tôi và chúng ta".
Nhân kỉ niệm 20 năm ngày mất của cặp đôi tai trài gái sắc trên,tôi xin mạn phép đăng một số tác phẩm xuất sắc nhất của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ,cũng như ý kiến của những nhà chuyên môn về họ.
Sóng
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.
29-12-1967
Chồi biếc
Dưới hai hàng cây
Tay ấm trong tay
Cùng anh sóng bước
Nắng đùa mái tóc
Chồi biếc trên cây
Lá vàng bay bay
Như ngàn cánh bướm
Lá vàng rụng xuống
Cho đất thêm màu
Có mất đi đâu
Nhựa lên chồi biếc
Này anh, em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước
Như người lính gác
Đã hết phiên mình
Như lá vàng rụng
Cho chồi thêm xanh
Và đời mai sau
Trên đường này nhỉ
Những đôi tri kỷ
Sóng bước qua đây
Lá vàng vẫn bay
Chồi non lại biếc
2-1-1963
Thuyền và biển
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Néu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
MỘt bài thơ quen thuộc:
Tiếng gà trưa
2-7-1965
Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
"Cục...cục tác cục ta"
Nghe xáo động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ
Tiếng gà trưa
Ôổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái tơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng
Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
-Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng
Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp
Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió màu đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới
Ôi cái quần chéo go
Ôởng rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạt
Tiếng gà trưa
Mang bao nhiêu hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ
Ý kiến của nhà phê bình Vương Trí Nhàn:
Lưu Quang Vũ để lại trong tôi ấn tượng về một con người rất tự tin, đầy chất đàn ông và lãng tử. Chúng tôi cùng lứa cùng tác, vào nghề gần như cùng lúc, lại rất hay chơi với nhau. Nhưng tôi vẫn cảm thấy có khoảng cách, thấy thiếu tự tin, thấy lạc lõng trước những câu chuyện của Vũ. Sinh ra trong một gia đình con nhà nòi, Vũ coi văn nghệ như là chuyện nhà mình. Anh thản nhiên kể mình được gặp Nguyễn Tuân ra sao, trèo cây nghe lỏm cán bộ văn nghệ họp thế nào… Với những trí thức kiểu tỉnh lẻ như chúng tôi, đó là những chuyện rất đỗi cao sang, xa lạ. Nhưng với Vũ thì không.
Con người Vũ mang chất Hà Nội lịch thiệp và sang trọng. Hồi sống với Tố Uyên, hằng ngày anh vẫn chở Uyên đi làm, rồi thường ghé vào một quán cafe, làm thơ trong lúc ngồi chờ vợ. Lúc bấy giờ, cách sống đó, thói quen đó với chúng tôi là rất xa lạ, rất sang. Vũ hào hoa và có nhiều người tình, nhưng không nên tầm thường hóa cuộc sống riêng của Vũ. Tình yêu nào của Vũ cũng lớn, cũng đẹp.Lưu Quang Vũ, ở một góc độ nào đó, là nhà thơ của phụ nữ và tình yêu. Đối với anh, đàn bà không có tuổi.
Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh đã đi hết những đường biên của một đời nghệ sĩ, cả hạnh phúc lẫn đắng cay. Tôi ít gần gũi với Quỳnh hơn. Nhưng chị là một tài năng thơ có giọng điệu, gương mặt riêng. Trong cuộc sống đời thường, Quỳnh rất biết trân trọng hiện tại, biết cách tận hưởng hạnh phúc, sống say mê với thời của mình. Cuộc hôn nhân của họ là cái duyên tất yếu của hai tài năng. Chị đã có những giây phút thăng hoa trong tình yêu nhưng cũng có những lúc phải đóng vai của một người hạnh phúc. Tôi nghĩ, đó là một tình yêu, mà ngoài tạo hóa, không ai tạo ra nổi.
Về những ngày cuối đời cùa Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ theo cái nhìn của Lưu Quang Định em Lưu Quang Vũ.
Nguồn: http://www.vnn.vn/vanhoa/2003/9/28389/
Nhân kỉ niệm 20 năm ngày mất của cặp đôi tai trài gái sắc trên,tôi xin mạn phép đăng một số tác phẩm xuất sắc nhất của Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ,cũng như ý kiến của những nhà chuyên môn về họ.
Sóng
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.
29-12-1967
Chồi biếc
Dưới hai hàng cây
Tay ấm trong tay
Cùng anh sóng bước
Nắng đùa mái tóc
Chồi biếc trên cây
Lá vàng bay bay
Như ngàn cánh bướm
Lá vàng rụng xuống
Cho đất thêm màu
Có mất đi đâu
Nhựa lên chồi biếc
Này anh, em biết
Rồi sẽ có ngày
Dưới hàng cây đây
Ta không còn bước
Như người lính gác
Đã hết phiên mình
Như lá vàng rụng
Cho chồi thêm xanh
Và đời mai sau
Trên đường này nhỉ
Những đôi tri kỷ
Sóng bước qua đây
Lá vàng vẫn bay
Chồi non lại biếc
2-1-1963
Thuyền và biển
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
"Từ ngày nào chẳng biết
Thuyền nghe lời biển khơi
Cánh hải âu, sóng biếc
Đưa thuyền đi muôn nơi
Lòng thuyền nhiều khát vọng
Và tình biển bao la
Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa... vẫn xa
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Néu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió"
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
MỘt bài thơ quen thuộc:
Tiếng gà trưa
2-7-1965
Trên đường hành quân xa
Dừng chân bên xóm nhỏ
Tiếng gà ai nhảy ổ:
"Cục...cục tác cục ta"
Nghe xáo động nắng trưa
Nghe bàn chân đỡ mỏi
Nghe gọi về tuổi thơ
Tiếng gà trưa
Ôổ rơm hồng những trứng
Này con gà mái tơ
Khắp mình hoa đốm trắng
Này con gà mái vàng
Lông óng như màu nắng
Tiếng gà trưa
Có tiếng bà vẫn mắng:
-Gà đẻ mà mày nhìn
Rồi sau này lang mặt!
Cháu về lấy gương soi
Lòng dại thơ lo lắng
Tiếng gà trưa
Tay bà khum soi trứng
Dành từng quả chắt chiu
Cho con gà mái ấp
Cứ hàng năm hàng năm
Khi gió màu đông tới
Bà lo đàn gà toi
Mong trời đừng sương muối
Để cuối năm bán gà
Cháu được quần áo mới
Ôi cái quần chéo go
Ôởng rộng dài quét đất
Cái áo cánh chúc bâu
Đi qua nghe sột soạt
Tiếng gà trưa
Mang bao nhiêu hạnh phúc
Đêm cháu về nằm mơ
Giấc ngủ hồng sắc trứng
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi, cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ
Ý kiến của nhà phê bình Vương Trí Nhàn:
Lưu Quang Vũ để lại trong tôi ấn tượng về một con người rất tự tin, đầy chất đàn ông và lãng tử. Chúng tôi cùng lứa cùng tác, vào nghề gần như cùng lúc, lại rất hay chơi với nhau. Nhưng tôi vẫn cảm thấy có khoảng cách, thấy thiếu tự tin, thấy lạc lõng trước những câu chuyện của Vũ. Sinh ra trong một gia đình con nhà nòi, Vũ coi văn nghệ như là chuyện nhà mình. Anh thản nhiên kể mình được gặp Nguyễn Tuân ra sao, trèo cây nghe lỏm cán bộ văn nghệ họp thế nào… Với những trí thức kiểu tỉnh lẻ như chúng tôi, đó là những chuyện rất đỗi cao sang, xa lạ. Nhưng với Vũ thì không.
Con người Vũ mang chất Hà Nội lịch thiệp và sang trọng. Hồi sống với Tố Uyên, hằng ngày anh vẫn chở Uyên đi làm, rồi thường ghé vào một quán cafe, làm thơ trong lúc ngồi chờ vợ. Lúc bấy giờ, cách sống đó, thói quen đó với chúng tôi là rất xa lạ, rất sang. Vũ hào hoa và có nhiều người tình, nhưng không nên tầm thường hóa cuộc sống riêng của Vũ. Tình yêu nào của Vũ cũng lớn, cũng đẹp.Lưu Quang Vũ, ở một góc độ nào đó, là nhà thơ của phụ nữ và tình yêu. Đối với anh, đàn bà không có tuổi.
Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh đã đi hết những đường biên của một đời nghệ sĩ, cả hạnh phúc lẫn đắng cay. Tôi ít gần gũi với Quỳnh hơn. Nhưng chị là một tài năng thơ có giọng điệu, gương mặt riêng. Trong cuộc sống đời thường, Quỳnh rất biết trân trọng hiện tại, biết cách tận hưởng hạnh phúc, sống say mê với thời của mình. Cuộc hôn nhân của họ là cái duyên tất yếu của hai tài năng. Chị đã có những giây phút thăng hoa trong tình yêu nhưng cũng có những lúc phải đóng vai của một người hạnh phúc. Tôi nghĩ, đó là một tình yêu, mà ngoài tạo hóa, không ai tạo ra nổi.
Về những ngày cuối đời cùa Xuân Quỳnh và Lưu Quang Vũ theo cái nhìn của Lưu Quang Định em Lưu Quang Vũ.
Nguồn: http://www.vnn.vn/vanhoa/2003/9/28389/
