09-08-2010, 12:48 PM
Có bao giờ bạn tự hỏi điều gì khiến bạn cảm thấy dễ bị tổn thương nhất? Bạn thường nói ra điều mình muốn và nghĩ rằng mình không thể có nó hay không nói gì cả và mong rằng mình sẽ đạt được? Tôi đoán rằng điều quan trọng nhất chính là điều khó nói thành lời nhất.
Đừng e ngại khi nói với người nào đó rằng bạn yêu họ. Nếu bạn nói, họ có thể làm bạn tổn thương, nhưng nếu bạn không nói, bạn có thể làm tổ thương họ.
Có bao giờ bạn quyết định sẽ không trở thành “một cặp” với người ấy bởi vì bạn sợ sẽ mất những gì đã có với người đó?
Trái tim bạn quyết định người nó thích và người nó không thích.
Bạn không thể bắt trái tim làm theo những gì bạn muốn.
Có bao giờ bạn muốn yêu một ai đó với tất cả những gì bạn có nhưng người đó không thể đón nhận tình cảm của bạn bởi vì họ quá e ngại?
Hãy phá bỏ những "rào cản" và sống thật với cảm xúc của chính mình. Quá nhiều người trong chúng ta tự dựng lên quanh mình những bức tường bởi vì họ lo sợ đối phương sẽ không yêu mình nhiều bằng mình yêu người ta và thậm chí là… chẳng thèm “ngó ngàng” gì đến tình cảm của họ.
Có bao giờ bạn phủ nhận cảm xúc của mình dành cho một ai đó bởi vì nỗi sợ bị từ chối khiến bạn không thể mở lời?
Chúng ta nói dối khi chúng ta nói rằng chúng ta sợ… sợ cái điều mà chúng ta không hề biết, sợ những người chúng ta nghĩ đến, sợ những gì sẽ khám phá ra chính chúng ta.
Khi chúng ta nói rằng chúng ta sợ, nỗi sợ trong ta sẽ ngày càng lớn.
Cuộc sống bao hàm những hiểm nguy và nó đòi hỏi ta phải vượt qua.
Đừng trở thành người luôn nhìn về phía sau và tự hỏi ta phải làm gì hay ta có thể làm gì?
Bạn sẽ làm gì nếu chính giây phút bạn cảm nhận được thế nào là tình yêu thì cũng là lúc bạn phải nói lời chia tay?
Bạn sẽ làm gì nếu mỗi khi bạn cần một ai đó thì người đó lại không hề ở bên bạn?
Gia đình tôi đấy các bạn ạ!
Bạn sẽ làm gì nếu người bạn thân của bạn sẽ lìa xa bạn vào ngày mai và bạn không bao giờ có cơ hội nói với họ những gì bạn thật sự cảm nhận về họ? (cho dù bây giờ điều đó không còn quan trọng đối với bạn nữa).
Bạn sẽ làm gì nếu bạn yêu một ai đó hơn bất cứ ai nhưng bạn lại không thể có họ?
Bạn sẽ làm gì nếu bạn không bao giờ có cơ hội để nói “tôi luôn là một thành viên trong gia đình và họ biết tôi mãi mãi yêu thương họ?”
Chúng ta tồn tại, chúng ta chết đi.
Và tôi muốn nói với bạn rằng bạn thật sự là một người bạn của tôi.
Nếu ngày mai tôi chết đi, bạn sẽ luôn trong trái tim tôi !!! Và tôi sẽ mãi trong tim bạn chứ?
Tôi muốn nói rằng: "Tôi thật sự yêu thương bạn!"
Bạn có thể là người bạn tốt nhất của tôi trong một năm, một người bạn tốt vào năm sau, và những năm sau nữa… nhưng tôi không muốn nói về điều đó…
Điều tôi muốn nói với bạn ngay lúc này là thậm chí nếu tôi không bao giờ nói chuyện với bạn một lần nào nữa trong suốt cuộc đời của mình, thì bạn vẫn là một người bạn đặc biệt đối với tôi; và bạn đã tạo nên một sự khác biệt trong cuộc đời tôi; tôi luôn dõi theo bạn, tôn trọng bạn và thật sự yêu mến bạn.
Đừng e ngại khi nói với người nào đó rằng bạn yêu họ. Nếu bạn nói, họ có thể làm bạn tổn thương, nhưng nếu bạn không nói, bạn có thể làm tổ thương họ.
Có bao giờ bạn quyết định sẽ không trở thành “một cặp” với người ấy bởi vì bạn sợ sẽ mất những gì đã có với người đó?
Trái tim bạn quyết định người nó thích và người nó không thích.
Bạn không thể bắt trái tim làm theo những gì bạn muốn.
Có bao giờ bạn muốn yêu một ai đó với tất cả những gì bạn có nhưng người đó không thể đón nhận tình cảm của bạn bởi vì họ quá e ngại?
Hãy phá bỏ những "rào cản" và sống thật với cảm xúc của chính mình. Quá nhiều người trong chúng ta tự dựng lên quanh mình những bức tường bởi vì họ lo sợ đối phương sẽ không yêu mình nhiều bằng mình yêu người ta và thậm chí là… chẳng thèm “ngó ngàng” gì đến tình cảm của họ.
Có bao giờ bạn phủ nhận cảm xúc của mình dành cho một ai đó bởi vì nỗi sợ bị từ chối khiến bạn không thể mở lời?
Chúng ta nói dối khi chúng ta nói rằng chúng ta sợ… sợ cái điều mà chúng ta không hề biết, sợ những người chúng ta nghĩ đến, sợ những gì sẽ khám phá ra chính chúng ta.
Khi chúng ta nói rằng chúng ta sợ, nỗi sợ trong ta sẽ ngày càng lớn.
Cuộc sống bao hàm những hiểm nguy và nó đòi hỏi ta phải vượt qua.
Đừng trở thành người luôn nhìn về phía sau và tự hỏi ta phải làm gì hay ta có thể làm gì?
Bạn sẽ làm gì nếu chính giây phút bạn cảm nhận được thế nào là tình yêu thì cũng là lúc bạn phải nói lời chia tay?
Bạn sẽ làm gì nếu mỗi khi bạn cần một ai đó thì người đó lại không hề ở bên bạn?
Gia đình tôi đấy các bạn ạ!
Bạn sẽ làm gì nếu người bạn thân của bạn sẽ lìa xa bạn vào ngày mai và bạn không bao giờ có cơ hội nói với họ những gì bạn thật sự cảm nhận về họ? (cho dù bây giờ điều đó không còn quan trọng đối với bạn nữa).
Bạn sẽ làm gì nếu bạn yêu một ai đó hơn bất cứ ai nhưng bạn lại không thể có họ?
Bạn sẽ làm gì nếu bạn không bao giờ có cơ hội để nói “tôi luôn là một thành viên trong gia đình và họ biết tôi mãi mãi yêu thương họ?”
Chúng ta tồn tại, chúng ta chết đi.
Và tôi muốn nói với bạn rằng bạn thật sự là một người bạn của tôi.
Nếu ngày mai tôi chết đi, bạn sẽ luôn trong trái tim tôi !!! Và tôi sẽ mãi trong tim bạn chứ?
Tôi muốn nói rằng: "Tôi thật sự yêu thương bạn!"
Bạn có thể là người bạn tốt nhất của tôi trong một năm, một người bạn tốt vào năm sau, và những năm sau nữa… nhưng tôi không muốn nói về điều đó…
Điều tôi muốn nói với bạn ngay lúc này là thậm chí nếu tôi không bao giờ nói chuyện với bạn một lần nào nữa trong suốt cuộc đời của mình, thì bạn vẫn là một người bạn đặc biệt đối với tôi; và bạn đã tạo nên một sự khác biệt trong cuộc đời tôi; tôi luôn dõi theo bạn, tôn trọng bạn và thật sự yêu mến bạn.
(Sưu tầm)
, thanks a lot ^^
Lấy cảm xúc làm tiền đề để giải quyết là lựa chọn không tốt, mà lúc nào cũng lí trí và gạt bỏ qua giá trị cảm xúc chỉ khiến cho bản thân thêm mệt mỏi.
). Và từ những lúc đó tôi mới hiểu ra giá trị của cảm xúc. Sau đó tôi phải xây dựng lại từng mảnh tâm hồn mình, nhặt nhạnh từng mẩu 1, những mẫu cực nhỏ đến mức bạn không tin được, chỉ để trả lời câu hỏi :Tôi là ai?(những mẩu đó đơn giản như tôi quay được rubik dưới 1'30", tôi biết chơi Harmonica và chơi được khá nhiều bài, đến tôi có nhiều bạn bè, tôi có khả năng nói trước đám đông, khả năng lãnh đạo, là CN PTNK HarpClub, là UV BCH Đoàn trường, Bí thư Chi Đoàn lớp, chuyên dẫn dắt, xúi giục các trò quậy phá trong lớp ...) Và cuối cùng mất thêm 1 năm nữa, tôi đã trở lại hoàn toàn như trước, tất nhiên là nhiều kinh nghiệm hơn và đủ tỉnh táo để nói chuyện với mọi người ở đây
) " Cảm xúc là ngọn lửa giữ cho lý trí tiếp tục hoàn thành những-gì-mà-cảm-xúc-muốn-hoàn-thành. Đơn giản vậy thôi " ... Rất hay !!!