12-08-2008, 02:22 PM
Mô tả:
- Người trước sẽ viết một đoạn văn, một bài văn về một chủ đề bất kì mà mình nghĩ ra trong đầu.
- Người sau sẽ lấy câu cuối cùng của người trước làm câu đầu tiên của bài viết rồi từ đó phát triển ra thành một đoạn hoàn chỉnh. Người sau nữa cứ thế tiếp tục
- Nội dung không giới hạn, có thể từ tình yêu chuyển thành tình bạn, từ trời chuyển thành đất, đang trắng thành đen,… không bắt buộc theo cốt truyện của người trước.
- Câu đầu và câu cuối phải tô đậm để cho rõ.
Yêu cầu:
- Không vi phạm nội quy forum.
- Không chat nhảm quá nhiều tránh làm loãng mạch văn. Chat sau khi đã viết 1 đoạn thì có thể chấp nhận được
Minh họa copy từ thread "Viết nối (phiên bản thử nghiệm)"
Những câu im đậm là câu cuối/đầu của mỗi bài viết, mình đã bỏ bớt để tránh lặp lại.
Xuân hạ thu đông, thích mùa nào nhất?
Mùa đông.
Dù đông không có tuyết rơi nhưng cái lạnh lẽo của mùa đông làm cho con người thật dễ chịu. Cái lạnh hơi se se, không phải quá cắt da cắt thịt, chỉ đủ làm mình bị chảy máu mũi ~_~. Thời tiết lạnh nhưng con người thì không, vẫn vui chơi nô đùa, vẫn làm ra vẻ ta đây khoẻ mạnh, không thèm mặc áo lạnh đến nỗi cơ thể phải "đốt lò" 40 độ C +_+
Ai cũng nói ghét mùa đông bởi vì lạnh. Nhưng cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người.
Ừ. Em biết thế.Và chính em, giữa cái lạnh của mùa đông, đứng nhìn những hàng cây liễu rũ..cũng xa lạ và lạnh lẽo...môt cái lạnh tê tái con tim..Xa quá, xa quá..xa đến mức ko thể nào ngờ tới...Em lại nhớ cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ của anh,cái áo to, và dài..rủ xuống chân em..cũng to lớn và ấm áp..như anh vậy.." cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người"....Thế đấy...giờ chỉ còn mình em...tím ngắt trong sự giận hờn, đau xót..Em giận anh, nhưng em vẫn yêu anh...
Rồi mùa đông tới, em sẽ lại đi một mình...ko có anh..ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...
ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...
ko có chiếc xe đạp mà anh vẫn đèo em phía trước...
ko có bàn tay thô ráp nhưng ngày ngày ấm áp...
ko có...đã ko có tất cả...
..mùa đông có tuyết nên mùa đông lạnh lẽo
Lòng người ... nào phải mùa đông mà vẫn lạnh khôn cùng ... ?
lạnh gì em ơi khi con tim đã băng giá
tuyết ngàn thu nào có đáng là gì ?!
lạnh gì em ơi khi tiếng yêu chưa nói
bàn tay thô ráp chưa kịp trao hơi ấm,
khi xe đạp anh ko đưa em đến hết con đường
và những ngày yên vui anh đã trao hết cho người.
lạnh gì em ơi, tất cả chỉ là 1 lời nói
vài dòng chữ có nói lên nỗi lòng anh chăng ?
Không, không nói hết dc đâu anh nhỉ..Vì yêu, ta đến với nhau. Và cũng vì yêu mà xa nhau trong tích tắc..Em thèm được rúc đầu vào cổ anh, để những lọn tóc mềm len vào da thịt anh...Thèm một cái ôm chặt..cho 2 trái tim gắn lại không rời..Nhưng tất cả vẫn chỉ là mơ ước..Em chỉ biết khóc..Khóc cho vơi đi nỗi khát khao tuyệt vọng...Em thấy mình mềm rũ...và bất lực..như những giọt sương nằm chờ nắng lên...
Dẫu biết rằng, lúc nắng lên cũng là lúc giọt sương thăng hoa nhất... Em - giọt sương - sẽ bay lên, sẽ vút cao cùng nắng.. Em sẽ tan biến đi, nhưng chỉ là tạm thời thôi , phải ko anh ? Để khi đêm về, em sẽ trở lại, cùng trăng, cùng gió. Em sẽ long lanh hơn, sẽ xinh tươi hơn, và chắc chắn sẽ thêm nhiều sức sống. Tình yêu cũng thế phải không anh ? Chia tay, không phải đối lập của tình yêu, mà là một mặt khác của tình yêu. Có chia tay, ta mới biết trân quý tình yêu như thế nào , anh nhỉ ?
Anh muốn rời xa em..như một thử thách cho cả hai...Anh sẽ yêu em đến khi nào? Em ko biết...Em sẽ yêu anh đến khi nào...Em cũng không biết..Chỉ biết em vẫn nhớ anh...một nỗi nhớ cồn cào..hơn cả những ngày mới yêu..hơn những ngày tan vỡ...Lòng em vẫn trăn trở một câu hỏi ko có lời giải đáp....Anh, còn yêu em ko?...
Anh yêu em. Nhưng anh sẽ cố không để tình yêu của anh tồn tại trước mặt em. Anh sẽ làm nó thành vô hình. Để 2 ta cảm nhận hết những ngày đông giá lạnh này. Để 2 ta biết quý trọng nhau. Và để 2 ta cùng nhau hiểu được chúng ta có thực sự cần đối phương không.
Có phải anh chỉ tự làm cả 2 ta đau khổ bằng những trò ngu ngốc đó?
Đúng, anh đã làm thế.Và em ko trách anh, chưa từng trách, và sẽ ko bao h trách.Em đã ko mong gì hơn nữa...dù trong lòng, em vẫn luôn thầm nhủ..em mãi là của anh, của riêng anh...như 1 con búp bê biết khóc, biết cười...
Anh đã chịu quá nhiều đau khổ...anh có quyền đối xử tàn nhẫn với em..như họ đã đối với anh...Nhưng em muốn anh hiểu ko phải người phụ nữ nào cũng như thế....Em là em, là chính em....
Em lại đi trên con đường, lá rơi,những vũng nước mưa loang lổ...Trời rất xanh, rất trong.Và dường như 1 ngày mới đã bắt đầu.
Không còn mưa! Không còn những giọt nước mắt đợi chờ! Phải! Không còn nhau, cuộc sống có lẽ sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa! Ngày ấy đẹp thật! Nhưng ngày ấy rồi cũng sẽ trôi vào dĩ vãng! ...đã chờ...chờ nhiều lắm... đã đợi...đợi mãi... Nước mắt không là giấc mơ, nó có thật. Nó tồn tại. Để nhắc nhở trái tim mình rằng: Mình không ân hận. Mình đã sống. Mình đã yêu. Bằng cả trái tim mình. Mình đã sống. Sống rất hạnh phúc. Sống cho tình yêu. Yêu để sống,... nhưng sống,... không chỉ để yêu!
Anh nói đúng. Và bây giờ, em sẽ không yêu anh nữa. Em sẽ sống... sống vì em, vì ba mẹ, vì bạn bè xung quanh em, và vì mọi người. Em sẽ không làm những người xung quanh lo lắng vì em nữa. Em sẽ dùng đau thương của mình biến nó thành sức mạnh để em vượt qua thử thách.
Không có anh... mặt trời vẫn mọc
Cứ thế nhé em, hãy sống thật mạnh mẽ. Hãy tận hưởng hương vị cuộc sống đang diễn ra quanh em, em sẽ thấy cuộc đời này còn ý nghĩa biết bao. Hãy để những gì đã qua trở thành quá khứ. Quá khứ có thể vui, có thể buồn, nhưng anh tin rằng đó sẽ là những kỷ niệm không thể nào quên trong mỗi chúng ta. Quá khứ về những gì đã qua, quá khứ cho ta nếm trải những gì thi vị nhất của tình yêu, hạnh phúc khi bên nhau, khắc khoải khi chờ nhau và đau khổ khi xa nhau. Anh tin rằng em sẽ sống như em đã từng sống, sẽ vẫn vui cười khi xem một mẫu chuyện vui,sẽ vẫn líu lo khi nghe một câu hát nào đó...
Đơn giản, vì em là em của anh...
Đương nhiên em sẽ làm được. Em sẽ trở lại là em. Hồn nhiên, mạnh mẽ. Em sẽ không gọi điện cho anh những lúc em buồn, sẽ không tựa đầu vào vai anh khóc nữa, cũng sẽ không tìm đến cảm giác ấm áp trong lòng anh những lúc cô đơn lạnh lẽo. Em sẽ đứng lên bằng đôi chân của mình. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đôi vai ấy, cánh tay ấy, bờ môi ấy giờ không còn là của em nữa. Anh hãy trân trọng nó để dành cho người khác xứng đáng hơn. Sống tốt anh nhé.
Sống như chưa từng có 1 nỗi đau...
Sống như chưa từng có 1 nỗi đau.... em nhé. Dù rồi sẽ có lúc , 2 chúng ta ko củng đi trên 1 con đường mà mình đã chọn . Khi em bùn , hãy nhớ đến anh nhé , khi em vui sướng , chỉ mong anh là người đc em nhắc đến . Mai này em đi rồi , thờ igian trôi đi , có thể em sẽ wên đi nỗi đau này , nhưng hãy nhớ rằng: Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé
-----------------------
Câu cuối là Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé
Bắt đầu bắn pháo bông khai mạc ^^ *bùm bùm*
- Người trước sẽ viết một đoạn văn, một bài văn về một chủ đề bất kì mà mình nghĩ ra trong đầu.
- Người sau sẽ lấy câu cuối cùng của người trước làm câu đầu tiên của bài viết rồi từ đó phát triển ra thành một đoạn hoàn chỉnh. Người sau nữa cứ thế tiếp tục

- Nội dung không giới hạn, có thể từ tình yêu chuyển thành tình bạn, từ trời chuyển thành đất, đang trắng thành đen,… không bắt buộc theo cốt truyện của người trước.
- Câu đầu và câu cuối phải tô đậm để cho rõ.
Yêu cầu:
- Không vi phạm nội quy forum.
- Không chat nhảm quá nhiều tránh làm loãng mạch văn. Chat sau khi đã viết 1 đoạn thì có thể chấp nhận được

Minh họa copy từ thread "Viết nối (phiên bản thử nghiệm)"
Những câu im đậm là câu cuối/đầu của mỗi bài viết, mình đã bỏ bớt để tránh lặp lại.
Xuân hạ thu đông, thích mùa nào nhất?
Mùa đông.
Dù đông không có tuyết rơi nhưng cái lạnh lẽo của mùa đông làm cho con người thật dễ chịu. Cái lạnh hơi se se, không phải quá cắt da cắt thịt, chỉ đủ làm mình bị chảy máu mũi ~_~. Thời tiết lạnh nhưng con người thì không, vẫn vui chơi nô đùa, vẫn làm ra vẻ ta đây khoẻ mạnh, không thèm mặc áo lạnh đến nỗi cơ thể phải "đốt lò" 40 độ C +_+
Ai cũng nói ghét mùa đông bởi vì lạnh. Nhưng cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người.
Ừ. Em biết thế.Và chính em, giữa cái lạnh của mùa đông, đứng nhìn những hàng cây liễu rũ..cũng xa lạ và lạnh lẽo...môt cái lạnh tê tái con tim..Xa quá, xa quá..xa đến mức ko thể nào ngờ tới...Em lại nhớ cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ của anh,cái áo to, và dài..rủ xuống chân em..cũng to lớn và ấm áp..như anh vậy.." cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người"....Thế đấy...giờ chỉ còn mình em...tím ngắt trong sự giận hờn, đau xót..Em giận anh, nhưng em vẫn yêu anh...
Rồi mùa đông tới, em sẽ lại đi một mình...ko có anh..ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...
ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...
ko có chiếc xe đạp mà anh vẫn đèo em phía trước...
ko có bàn tay thô ráp nhưng ngày ngày ấm áp...
ko có...đã ko có tất cả...
..mùa đông có tuyết nên mùa đông lạnh lẽo
Lòng người ... nào phải mùa đông mà vẫn lạnh khôn cùng ... ?
lạnh gì em ơi khi con tim đã băng giá
tuyết ngàn thu nào có đáng là gì ?!
lạnh gì em ơi khi tiếng yêu chưa nói
bàn tay thô ráp chưa kịp trao hơi ấm,
khi xe đạp anh ko đưa em đến hết con đường
và những ngày yên vui anh đã trao hết cho người.
lạnh gì em ơi, tất cả chỉ là 1 lời nói
vài dòng chữ có nói lên nỗi lòng anh chăng ?
Không, không nói hết dc đâu anh nhỉ..Vì yêu, ta đến với nhau. Và cũng vì yêu mà xa nhau trong tích tắc..Em thèm được rúc đầu vào cổ anh, để những lọn tóc mềm len vào da thịt anh...Thèm một cái ôm chặt..cho 2 trái tim gắn lại không rời..Nhưng tất cả vẫn chỉ là mơ ước..Em chỉ biết khóc..Khóc cho vơi đi nỗi khát khao tuyệt vọng...Em thấy mình mềm rũ...và bất lực..như những giọt sương nằm chờ nắng lên...
Dẫu biết rằng, lúc nắng lên cũng là lúc giọt sương thăng hoa nhất... Em - giọt sương - sẽ bay lên, sẽ vút cao cùng nắng.. Em sẽ tan biến đi, nhưng chỉ là tạm thời thôi , phải ko anh ? Để khi đêm về, em sẽ trở lại, cùng trăng, cùng gió. Em sẽ long lanh hơn, sẽ xinh tươi hơn, và chắc chắn sẽ thêm nhiều sức sống. Tình yêu cũng thế phải không anh ? Chia tay, không phải đối lập của tình yêu, mà là một mặt khác của tình yêu. Có chia tay, ta mới biết trân quý tình yêu như thế nào , anh nhỉ ?
Anh muốn rời xa em..như một thử thách cho cả hai...Anh sẽ yêu em đến khi nào? Em ko biết...Em sẽ yêu anh đến khi nào...Em cũng không biết..Chỉ biết em vẫn nhớ anh...một nỗi nhớ cồn cào..hơn cả những ngày mới yêu..hơn những ngày tan vỡ...Lòng em vẫn trăn trở một câu hỏi ko có lời giải đáp....Anh, còn yêu em ko?...
Anh yêu em. Nhưng anh sẽ cố không để tình yêu của anh tồn tại trước mặt em. Anh sẽ làm nó thành vô hình. Để 2 ta cảm nhận hết những ngày đông giá lạnh này. Để 2 ta biết quý trọng nhau. Và để 2 ta cùng nhau hiểu được chúng ta có thực sự cần đối phương không.
Có phải anh chỉ tự làm cả 2 ta đau khổ bằng những trò ngu ngốc đó?
Đúng, anh đã làm thế.Và em ko trách anh, chưa từng trách, và sẽ ko bao h trách.Em đã ko mong gì hơn nữa...dù trong lòng, em vẫn luôn thầm nhủ..em mãi là của anh, của riêng anh...như 1 con búp bê biết khóc, biết cười...
Anh đã chịu quá nhiều đau khổ...anh có quyền đối xử tàn nhẫn với em..như họ đã đối với anh...Nhưng em muốn anh hiểu ko phải người phụ nữ nào cũng như thế....Em là em, là chính em....
Em lại đi trên con đường, lá rơi,những vũng nước mưa loang lổ...Trời rất xanh, rất trong.Và dường như 1 ngày mới đã bắt đầu.
Không còn mưa! Không còn những giọt nước mắt đợi chờ! Phải! Không còn nhau, cuộc sống có lẽ sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa! Ngày ấy đẹp thật! Nhưng ngày ấy rồi cũng sẽ trôi vào dĩ vãng! ...đã chờ...chờ nhiều lắm... đã đợi...đợi mãi... Nước mắt không là giấc mơ, nó có thật. Nó tồn tại. Để nhắc nhở trái tim mình rằng: Mình không ân hận. Mình đã sống. Mình đã yêu. Bằng cả trái tim mình. Mình đã sống. Sống rất hạnh phúc. Sống cho tình yêu. Yêu để sống,... nhưng sống,... không chỉ để yêu!
Anh nói đúng. Và bây giờ, em sẽ không yêu anh nữa. Em sẽ sống... sống vì em, vì ba mẹ, vì bạn bè xung quanh em, và vì mọi người. Em sẽ không làm những người xung quanh lo lắng vì em nữa. Em sẽ dùng đau thương của mình biến nó thành sức mạnh để em vượt qua thử thách.
Không có anh... mặt trời vẫn mọc
Cứ thế nhé em, hãy sống thật mạnh mẽ. Hãy tận hưởng hương vị cuộc sống đang diễn ra quanh em, em sẽ thấy cuộc đời này còn ý nghĩa biết bao. Hãy để những gì đã qua trở thành quá khứ. Quá khứ có thể vui, có thể buồn, nhưng anh tin rằng đó sẽ là những kỷ niệm không thể nào quên trong mỗi chúng ta. Quá khứ về những gì đã qua, quá khứ cho ta nếm trải những gì thi vị nhất của tình yêu, hạnh phúc khi bên nhau, khắc khoải khi chờ nhau và đau khổ khi xa nhau. Anh tin rằng em sẽ sống như em đã từng sống, sẽ vẫn vui cười khi xem một mẫu chuyện vui,sẽ vẫn líu lo khi nghe một câu hát nào đó...
Đơn giản, vì em là em của anh...
Đương nhiên em sẽ làm được. Em sẽ trở lại là em. Hồn nhiên, mạnh mẽ. Em sẽ không gọi điện cho anh những lúc em buồn, sẽ không tựa đầu vào vai anh khóc nữa, cũng sẽ không tìm đến cảm giác ấm áp trong lòng anh những lúc cô đơn lạnh lẽo. Em sẽ đứng lên bằng đôi chân của mình. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đôi vai ấy, cánh tay ấy, bờ môi ấy giờ không còn là của em nữa. Anh hãy trân trọng nó để dành cho người khác xứng đáng hơn. Sống tốt anh nhé.
Sống như chưa từng có 1 nỗi đau...
Sống như chưa từng có 1 nỗi đau.... em nhé. Dù rồi sẽ có lúc , 2 chúng ta ko củng đi trên 1 con đường mà mình đã chọn . Khi em bùn , hãy nhớ đến anh nhé , khi em vui sướng , chỉ mong anh là người đc em nhắc đến . Mai này em đi rồi , thờ igian trôi đi , có thể em sẽ wên đi nỗi đau này , nhưng hãy nhớ rằng: Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé
-----------------------
Câu cuối là Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé
Bắt đầu bắn pháo bông khai mạc ^^ *bùm bùm*
