PTNK Forums

Full Version: Viết nối (thể lệ xem trang 1)
You're currently viewing a stripped down version of our content. View the full version with proper formatting.
Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Mô tả:
- Người trước sẽ viết một đoạn văn, một bài văn về một chủ đề bất kì mà mình nghĩ ra trong đầu.
- Người sau sẽ lấy câu cuối cùng của người trước làm câu đầu tiên của bài viết rồi từ đó phát triển ra thành một đoạn hoàn chỉnh. Người sau nữa cứ thế tiếp tục Smile
- Nội dung không giới hạn, có thể từ tình yêu chuyển thành tình bạn, từ trời chuyển thành đất, đang trắng thành đen,… không bắt buộc theo cốt truyện của người trước.
- Câu đầu và câu cuối phải tô đậm để cho rõ.

Yêu cầu:
- Không vi phạm nội quy forum.
- Không chat nhảm quá nhiều tránh làm loãng mạch văn. Chat sau khi đã viết 1 đoạn thì có thể chấp nhận được Smile

Minh họa copy từ thread "Viết nối (phiên bản thử nghiệm)"
Những câu im đậm là câu cuối/đầu của mỗi bài viết, mình đã bỏ bớt để tránh lặp lại.

Xuân hạ thu đông, thích mùa nào nhất?
Mùa đông.

Dù đông không có tuyết rơi nhưng cái lạnh lẽo của mùa đông làm cho con người thật dễ chịu. Cái lạnh hơi se se, không phải quá cắt da cắt thịt, chỉ đủ làm mình bị chảy máu mũi ~_~. Thời tiết lạnh nhưng con người thì không, vẫn vui chơi nô đùa, vẫn làm ra vẻ ta đây khoẻ mạnh, không thèm mặc áo lạnh đến nỗi cơ thể phải "đốt lò" 40 độ C +_+
Ai cũng nói ghét mùa đông bởi vì lạnh. Nhưng cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người.

Ừ. Em biết thế.Và chính em, giữa cái lạnh của mùa đông, đứng nhìn những hàng cây liễu rũ..cũng xa lạ và lạnh lẽo...môt cái lạnh tê tái con tim..Xa quá, xa quá..xa đến mức ko thể nào ngờ tới...Em lại nhớ cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ của anh,cái áo to, và dài..rủ xuống chân em..cũng to lớn và ấm áp..như anh vậy.." cái lạnh của thời tiết không ghê gớm bằng cái lạnh của lòng người"....Thế đấy...giờ chỉ còn mình em...tím ngắt trong sự giận hờn, đau xót..Em giận anh, nhưng em vẫn yêu anh...
Rồi mùa đông tới, em sẽ lại đi một mình...ko có anh..ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...

ko có cái áo lạnh màu xanh dương đã cũ...
ko có chiếc xe đạp mà anh vẫn đèo em phía trước...
ko có bàn tay thô ráp nhưng ngày ngày ấm áp...
ko có...đã ko có tất cả...
..mùa đông có tuyết nên mùa đông lạnh lẽo
Lòng người ... nào phải mùa đông mà vẫn lạnh khôn cùng ... ?

lạnh gì em ơi khi con tim đã băng giá
tuyết ngàn thu nào có đáng là gì ?!
lạnh gì em ơi khi tiếng yêu chưa nói
bàn tay thô ráp chưa kịp trao hơi ấm,
khi xe đạp anh ko đưa em đến hết con đường
và những ngày yên vui anh đã trao hết cho người.
lạnh gì em ơi, tất cả chỉ là 1 lời nói
vài dòng chữ có nói lên nỗi lòng anh chăng ?

Không, không nói hết dc đâu anh nhỉ..Vì yêu, ta đến với nhau. Và cũng vì yêu mà xa nhau trong tích tắc..Em thèm được rúc đầu vào cổ anh, để những lọn tóc mềm len vào da thịt anh...Thèm một cái ôm chặt..cho 2 trái tim gắn lại không rời..Nhưng tất cả vẫn chỉ là mơ ước..Em chỉ biết khóc..Khóc cho vơi đi nỗi khát khao tuyệt vọng...Em thấy mình mềm rũ...và bất lực..như những giọt sương nằm chờ nắng lên...

Dẫu biết rằng, lúc nắng lên cũng là lúc giọt sương thăng hoa nhất... Em - giọt sương - sẽ bay lên, sẽ vút cao cùng nắng.. Em sẽ tan biến đi, nhưng chỉ là tạm thời thôi , phải ko anh ? Để khi đêm về, em sẽ trở lại, cùng trăng, cùng gió. Em sẽ long lanh hơn, sẽ xinh tươi hơn, và chắc chắn sẽ thêm nhiều sức sống. Tình yêu cũng thế phải không anh ? Chia tay, không phải đối lập của tình yêu, mà là một mặt khác của tình yêu. Có chia tay, ta mới biết trân quý tình yêu như thế nào , anh nhỉ ?

Anh muốn rời xa em..như một thử thách cho cả hai...Anh sẽ yêu em đến khi nào? Em ko biết...Em sẽ yêu anh đến khi nào...Em cũng không biết..Chỉ biết em vẫn nhớ anh...một nỗi nhớ cồn cào..hơn cả những ngày mới yêu..hơn những ngày tan vỡ...Lòng em vẫn trăn trở một câu hỏi ko có lời giải đáp....Anh, còn yêu em ko?...

Anh yêu em. Nhưng anh sẽ cố không để tình yêu của anh tồn tại trước mặt em. Anh sẽ làm nó thành vô hình. Để 2 ta cảm nhận hết những ngày đông giá lạnh này. Để 2 ta biết quý trọng nhau. Và để 2 ta cùng nhau hiểu được chúng ta có thực sự cần đối phương không.
Có phải anh chỉ tự làm cả 2 ta đau khổ bằng những trò ngu ngốc đó?

Đúng, anh đã làm thế.Và em ko trách anh, chưa từng trách, và sẽ ko bao h trách.Em đã ko mong gì hơn nữa...dù trong lòng, em vẫn luôn thầm nhủ..em mãi là của anh, của riêng anh...như 1 con búp bê biết khóc, biết cười...

Anh đã chịu quá nhiều đau khổ...anh có quyền đối xử tàn nhẫn với em..như họ đã đối với anh...Nhưng em muốn anh hiểu ko phải người phụ nữ nào cũng như thế....Em là em, là chính em....

Em lại đi trên con đường, lá rơi,những vũng nước mưa loang lổ...Trời rất xanh, rất trong.Và dường như 1 ngày mới đã bắt đầu.

Không còn mưa! Không còn những giọt nước mắt đợi chờ! Phải! Không còn nhau, cuộc sống có lẽ sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa! Ngày ấy đẹp thật! Nhưng ngày ấy rồi cũng sẽ trôi vào dĩ vãng! ...đã chờ...chờ nhiều lắm... đã đợi...đợi mãi... Nước mắt không là giấc mơ, nó có thật. Nó tồn tại. Để nhắc nhở trái tim mình rằng: Mình không ân hận. Mình đã sống. Mình đã yêu. Bằng cả trái tim mình. Mình đã sống. Sống rất hạnh phúc. Sống cho tình yêu. Yêu để sống,... nhưng sống,... không chỉ để yêu!

Anh nói đúng. Và bây giờ, em sẽ không yêu anh nữa. Em sẽ sống... sống vì em, vì ba mẹ, vì bạn bè xung quanh em, và vì mọi người. Em sẽ không làm những người xung quanh lo lắng vì em nữa. Em sẽ dùng đau thương của mình biến nó thành sức mạnh để em vượt qua thử thách.
Không có anh... mặt trời vẫn mọc

Cứ thế nhé em, hãy sống thật mạnh mẽ. Hãy tận hưởng hương vị cuộc sống đang diễn ra quanh em, em sẽ thấy cuộc đời này còn ý nghĩa biết bao. Hãy để những gì đã qua trở thành quá khứ. Quá khứ có thể vui, có thể buồn, nhưng anh tin rằng đó sẽ là những kỷ niệm không thể nào quên trong mỗi chúng ta. Quá khứ về những gì đã qua, quá khứ cho ta nếm trải những gì thi vị nhất của tình yêu, hạnh phúc khi bên nhau, khắc khoải khi chờ nhau và đau khổ khi xa nhau. Anh tin rằng em sẽ sống như em đã từng sống, sẽ vẫn vui cười khi xem một mẫu chuyện vui,sẽ vẫn líu lo khi nghe một câu hát nào đó...
Đơn giản, vì em là em của anh...

Đương nhiên em sẽ làm được. Em sẽ trở lại là em. Hồn nhiên, mạnh mẽ. Em sẽ không gọi điện cho anh những lúc em buồn, sẽ không tựa đầu vào vai anh khóc nữa, cũng sẽ không tìm đến cảm giác ấm áp trong lòng anh những lúc cô đơn lạnh lẽo. Em sẽ đứng lên bằng đôi chân của mình. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy, đôi vai ấy, cánh tay ấy, bờ môi ấy giờ không còn là của em nữa. Anh hãy trân trọng nó để dành cho người khác xứng đáng hơn. Sống tốt anh nhé.
Sống như chưa từng có 1 nỗi đau...

Sống như chưa từng có 1 nỗi đau.... em nhé. Dù rồi sẽ có lúc , 2 chúng ta ko củng đi trên 1 con đường mà mình đã chọn . Khi em bùn , hãy nhớ đến anh nhé , khi em vui sướng , chỉ mong anh là người đc em nhắc đến . Mai này em đi rồi , thờ igian trôi đi , có thể em sẽ wên đi nỗi đau này , nhưng hãy nhớ rằng: Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé


-----------------------
Câu cuối là Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé
Bắt đầu bắn pháo bông khai mạc ^^ *bùm bùm*
"Chúng ta đã từng sống hạnh phúc bên nhau em nhé" Em như nghe tiếng nói anh thầm thì..một giọng nói ấm áp giữa trời thu se lạnh..Em lại tưởng tượng mình ngoan ngoãn nép vào vai anh..và dạ một tiếng thật nhỏ nhẻ...Nghĩ đến đó, em thấy lòng mình mềm lại...Em sẽ sống tốt, sẽ chăm học...Anh cũng phải như thế nhé anh..

Em đang đứng trc mái trường cấp 3 cao vợi đầy mơ ước...Em ko buồn..vì em biết, anh vẫn luôn bên em...Dưới một bầu trời xanh...
Dưới 1 bầu trời xanh...
có con chim manh manh...
her her, chim bay chao lượn
bộ lông của nó đẹp thật đẹp
Bộ lông của nó đẹp thật đẹp.

Nó kiêu hãnh tung cánh bay trên bầu trời. Bay cao, cao mãi. Dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên nó bay xa tổ. Mẹ luôn dặn không được bay xa, nhưng những cảnh vật trước mắt cứ hút nó đi. Những cánh đồng xa típ tắp, xanh mơn mởn, những cánh rừng âm u, bí hiểm. Một thế giới mới mở ra trước mắt nó.

Nó đã xa tổ nó lắm rồi. Nó tự nhủ rằng, mình có thể sống tự lập được. Nhưng nó nào biết đâu những nguy hiểm đang rình rập dưới bầu trời xanh kia.
Nhưng nó nào biết đâu những nguy hiểm đang rình rập dưới bầu trời xanh kia.
Nó vẫn mải miết tung đôi cánh mềm mỏng và mượt mà bay đi tìm một điều gì bí ẩn và xa xôi, những nơi nó chưa bao giờ biết đến.
Hay thậm chí đã đến nhưng vẫn không đế ý đến là mình có đi đến đó rồi!
Chợt nó cảm thấy một luồng khí nóng rất sướng đang bốc lên cao, nó chớp lấy, lượn 1 cú thật đẹp... đâm sầm vào một vật gì cứng cứng! Cứng lắm!
Máu toe toét...
Và nó thấy...
Và nó thấy... Nó thấy một con người to lớn..một gã thợ săn râu ria xồm xoàm. Hắn đội một cái mũ nâu, bộ quần áo kaki màu xám, một cái thắt lưng to ghim đầy đạn...Mắt nó mờ đi...Nó chỉ còn thấy được cái nhếch mép nham nhở, và tiếng cười hả hê của hắn làm nó nhức óc....Nó nhắm chặt mắt lại, thở dồn dập...Nó thoi thóp trên mỏm đá..Trong đầu nó bây giờ chỉ còn vang vọng một câu nói "Mẹ ơi, cứu con.."
Trong đầu nó bây giờ chỉ còn vang vọng một câu nói "Mẹ ơi, cứu con.."
Nhưng mẹ nó đã cách xa nó hàng nghìn cây số.

Nó đã bay khỏi tổ mà không xin phép mẹ, bởi vì nó không muốn mẹ nó biết chuyện nó đang làm. Nó không hề muốn mẹ nó áp đặt những luật lệ, những cấm đoán lên nó. Nó đang tuổi lớn mà. Nó muốn khám phá thế giới xung quanh, nó muốn được đi đây đi đó, ngắm nghía mọi thứ. Nó muốn được tự do làm theo ý thích của mình.

Haha, "ý thích của mình". Nó không biết rằng ý thích của nó có thể đưa đến kết quả như thế nào. Nó đã lớn, nhưng chỉ mới phát triển về thể chất chứ về tinh thần, nó vẫn chỉ là một chú chim non nớt chưa một lần va chạm với thực tế. Đã vài lần nó thấy mẹ nó bay về tổ với một bên cánh trụi gần hết lông. Đã vài lần nó hỏi: "Bố đâu rồi mẹ?" để chỉ được nhận lại một cái lắc đầu và câu trả lời quen thuộc: "Bố đi xa, xa lắm rồi con. Bố không trở về nữa đâu.". Nó không hiểu tại sao lại như thế. Nó hoàn toàn không hiểu tại sao...

Giờ đây, khi phải đối mặt với tử thần, nó chợt nhận ra rằng, cái gì đã làm mẹ nó bị thương, cái gì đã làm bố nó đi xa xa mãi. Nó nhận ra rằng, bầu trời không phải chỉ có một màu xanh, bầu trời còn chứa đựng những cơn giông bão và sấm sét.

Nhưng mọi chuyện đã quá muộn
Nhựng mọi chuyện đã wá muộn...
Thì có khi nào nó thấy mọi chuyện là sớm đâu...
Nó giật mình tỉnh dậy sau jấc mơ kjnh khủng. Hộc hộc, nó thở gấp. Tim đập mạnh. nó vẫn không tin được đó chỉ là giấc mơ! Nó tát mình 1 cái thật mạnh và thầm cảm ơn vì mình ko thức dậy lần nữa! Nó cảm ơn vì tất cả chỉ là mơ và rằng nó thấy nó nhớ và thương mẹ nó nhiều hơn, và rằng nó phải chạy ù ra ôm mẹ nó 1 cái thật chặt, và rằng...
Ầm, vừa mới chạy ra tổ, nó đã thấy...
Kjnh khủng...
Và nó lại ước gì nó đang mơ...
Và nó lại ước gì nó đang mơ...

Một con "quái vật" khổng lồ có 1 cái lưỡi dài bằng sắt, nó chuyển động nhanh, rất nhanh...Âm thanh phát ra inh ỏi khủng khiếp..Chim non hốt hoảng tìm kiếm mẹ.....
"Mẹ ơi, mẹ ơi...." Rồi nó thấy mẹ nó đập cánh phành phạch, gương mặt hoảng sợ..Mẹ nó cố sức thét lên trong tiếng gầm rú của con "quái vật" :"Bay đi con! Bay khỏi tổ đi!!!"

Nó vùng dậy, vẫy đôi cánh yếu ớt, dùng hết sức bình sinh bay ra khỏi tổ..Bụi quất vào mặt nó, đẩy nó loạng choạng...

Nó thoát, nhưng mẹ nó ko chịu nổi sự đáng sợ của con "quái vật", đã rơi xuống đất..Họ_những con người râu ria xồm xoàm..cầm con "quái vật" giơ lên trời..cười khoái trá...Cái cây to đổ xuống, ngôi nhà xinh xắn của nó vỡ tan tành...

Đến lúc ấy, nó nhận ra con "quái vật" kia là 1 cái..máy cưa...

Con người, chính họ, chính họ đã phá hoại gia đình nó, ngôi nhà nó, và cả cánh rừng tội nghiệp này..Nó ghét họ, ghét họ!!!!!
Nó ghét họ, ghét họ!!!!!
Tại sao lúc nào họ cũng như thế, cứ thế làm nó suy nghĩ, cứ thế chiếm lấy tâm trí nó. Nó không hề muốn thế, nó muốn là nó, là chính nó thôi. Và nếu không, nó đã phản bội chính nó, phản bội lại con người nó. Xin lỗi, nhưng nó là thế đấy. Nó vẫn mong được bình yên!
Nó vẫn muốn được bình yên.Nhưng Chúa đã sai nó xuống thế gian này để tiêu diệt mọi thứ.Nó vẫn tin rằng nó là hiện thân của Chúa,rằng Chúa tồn tại và người cha đỡ đầu của nó.Nó thích bình yên nhưng vì niềm tin sâu sắc vào Chùa đả khiến nó đi ngược lại những gì mà bản thân nó mong muốn.Nó giết hết người này đến ngưới khác.Và bàn tay nó ướt đẫm máu.Big Grin
Và bàn tay nó ướt đẫm máu...Mắt nó ko buồn khóc, có lẽ vì quá đau...Anh đi rồi, anh mãi xa nó rồi. Nhớ ngày nào anh chở nó trên chiếc xe đạp màu cam, băng qua bao con phố. Nó nhỏ bé và cảm thấy an toàn khi bên anh. Còn đâu bàn tay anh ngày nào nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nó...Anh đi có nhớ nó ko ? Nó nhìn xa xa...Chờ mong một kì tích xuất hiện...
Chờ mong một kì tích xuất hiện. Và ngày ấy đã đến thật! Nó chờ đợi một cách mỏi mòn, chỉ chờ đến ngày hôm nay được gặp anh. Nhưng... anh chào nó với một vẻ khách sáo, cũng cười với nó với nụ cười ấm áp nhưng sao... lạ lẫm quá! Cảm ấy ấy khiến nó bất an. Phải chăng, linh cảm của nó đúng thật! Nó đã thực sự mất đi một thứ- một thứ mà trước giờ nó nghĩ là mãi thuộc về nó! Tin tưởng anh và chờ đợi anh...
(21-03-2010 06:17 PM)siu nhưn pò Wrote: [ -> ]Chờ mong một kì tích xuất hiện. Và ngày ấy đã đến thật! Nó chờ đợi một cách mỏi mòn, chỉ chờ đến ngày hôm nay được gặp anh. Nhưng... anh chào nó với một vẻ khách sáo, cũng cười với nó với nụ cười ấm áp nhưng sao... lạ lẫm quá! Cảm ấy ấy khiến nó bất an. Phải chăng, linh cảm của nó đúng thật! Nó đã thực sự mất đi một thứ- một thứ mà trước giờ nó nghĩ là mãi thuộc về nó! Tin tưởng anh và chờ đợi anh...

Tin tưởng anh và chờ đợi anh
, nó đã trao cho anh thứ quý giá nhất...1 triệu đồng tiền bán hột vịt lộn mà nó dành dụm bấy lâu nay, thế mà...thế mà anh lại nhẫn tâm cầm tiền đi với con bán trứng gà trước cổng...Nó uất ức, nó không thể nói nên lời. Nước mắt chẹn lấp cuống họng...Trứng gà thì có gì ngon hơn trứng vịt chứ?...
Trứng gà thì có gì ngon hơn trứng vịt chứ?... Thực tế, cả hai loại đều do những loài hai chân "sáng tác" ra, tuy nhiên do kích cỡ của loài vịt lại lớn hơn so với loài gà nên hiển nhiên trứng vịt to hơn trứng gà và chứa nhiều dinh dưỡng hơn, thế nên nếu xét về số lượng trứng vịt ngon hơn. Tuy nhiên, cả hai loại trứng đều thua trứng Ngỗng, chỉ đứng sau trứng Đà điểu và khá thông dụng. Trứng Ngỗng to tròn, thật hấp dẫn!!!
Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10
Reference URL's